Một năm nữa lại đang trôi qua, nhìn lại một năm ấy em đã làm được gì, chưa làm được gì? Xét cho cùng thì ta sẽ luôn nhìn vào điều ta chưa làm được và tiếc nuối.
Em đã bước sang tuổi 20, độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời mỗi người, đặc biệt là của một người con gái. 20, em đang xinh đẹp nhất, căng tràn sức sống, vẫn đang mang những nét hồn nhiên của tuổi trẻ, vẫn nhìn thấy bầu trời xanh cao đẹp đẽ đang đợi em phía trước. Nhưng em cũng đã không còn trẻ con nghĩ rằng mọi bước đi của em đều được trải thảm đỏ như khi em còn 15, em đã lớn hơn trong suy nghĩ, vì em 20 rồi.
20 là khi em nhận ra tình yêu chẳng hồn nhiên như em nghĩ. Tình yêu là đi đôi cùng vụ lợi, nhưng đâu phải cứ vụ lợi là không tốt. Em phải biết nghĩ cho chính em, biết rằng tình yêu của em có làm em hạnh phúc không, phải biết buông tay, mặc dù buông tay luôn luôn khó khăn. Em đã băt đầu những bước chân đầu tiên bước vào dòng đời đầy những bất công và khó khăn, em sẽ ngã, nhưng với nhựa sống căng tràn em sẽ lại đứng dậy được sau khi em vấp ngã. Và tình yêu vụ lợi, tình yêu mà em luôn giành cho nó những tình cảm chân thành nhất, sẽ mang lại cho em động lực để em tiếp tục bước đi.
Một năm nữa lại đang trôi qua, nhìn lại một năm ấy em đã làm được gì, chưa làm được gì? (Ảnh minh họa)
20 là khi em đã biết kiếm những đồng tiền đầu tiên. Là khi em đã biết một món đồ em tự tặng cho bản thân còn quý giá hơn gấp nhiều lần những món quà mọi người tặng em. Vì em phải bỏ công sức của chính em để tặng quà cho chính em. Và sẽ còn hạnh phúc hơn nữa khi em được nhìn thấy nụ cười của những người em thương yêu khi nhận được món quà đầu tiên em giành dụm mua được.